Welcome muare.forum0.net



Latest topics
» Bạn nên biết điều kiện du học Hàn Quốc có
Mon 05 Oct 2015, 7:51 pm by giaychuotkhoet

» Hộp đựng đa năng trong phòng tắm và các đồ dụng tiện llợi khác
Wed 22 Jul 2015, 1:23 am by aloonline1987

» gel bôi trơn ấm áp warm lovin
Tue 19 May 2015, 4:24 pm by shopnguoilon_sg

» màng film tránh thai vcf dành cho chị em
Tue 19 May 2015, 4:19 pm by shopnguoilon_sg

» màng film tránh thai vcf dành cho chị em
Tue 19 May 2015, 4:17 pm by shopnguoilon_sg

» stud 100 khẳng định đẳng cấp phái mạnh
Fri 15 May 2015, 11:25 am by shopnguoilon_sg

» Lover aider máy mát xa dành cho nữ
Fri 15 May 2015, 11:23 am by shopnguoilon_sg

» cung cấp máy ép dĩa chất lượng
Fri 17 Apr 2015, 2:15 pm by huyenrio

» Máy in hình lên ly
Wed 25 Mar 2015, 2:44 pm by huyenrio

» Máy in hình lên áo
Wed 25 Mar 2015, 2:43 pm by huyenrio

»  trang trí cây thông noel ở vinh,cho thuê cây thông noel ở vinh,chuyển quà noel ở vinh
Fri 28 Nov 2014, 8:44 am by sunflowerhn83

» Máy in hạn sử dụng DMJ-B chính hãng, giá sốc
Thu 02 Oct 2014, 9:40 am by phamlinhnd1010

» Dạy cắm hoa chuyên nghiệp,dạy cắm hoa nghệ thuật,dạy cắt tỉa của quả ở T.p Vinh Nghệ An
Tue 30 Sep 2014, 10:10 am by haiha131276

» công ty Yên Phát chuyên phân phối, lắp đặt camera chính hãng giá rẻ nhất miền Bắc.
Fri 26 Sep 2014, 10:57 am by phamlinhnd1010

» HOT! Chung cư mini Xuân Đỉnh ở ngay giá chỉ từ 690 triệu 1 căn
Fri 26 Sep 2014, 10:44 am by xuantruong23


Sợ phụ thuộc tài chính vào chồng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Sợ phụ thuộc tài chính vào chồng

Bài gửi by monmon420 on Tue 04 Dec 2012, 3:40 pm

Lúc mới lập gia đình, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ “ở nhà chồng nuôi” tài chính gia đìnhphụ thuộc vào chồng dù thu nhập của tôi có thể không nhiều so với những người khác.
Nhưng, từ khi có con, nhiều khó khăn phát sinh khiến ý định của tôi bắt đầu lung lay; nhất là chồng tôi luôn muốn lo tài chính gia đình để tôi nghỉ việc ở nhà để lo cho con.
Có con đầu lòng, chưa có kinh nghiệm, mọi việc cứ rối lên dù tôi đã cố gắng sắp xếp một cách tốt nhất. Bốn tháng tôi nghỉ sinh thì tương đối ổn, khi tôi chuẩn bị đi làm lại, rắc rối mới lộ diện. Nào là ai sẽ giữ con? Làm sao tôi có thể vừa nấu nướng, giặt giũ, lau dọn nhà cửa, vừa chăm con sau khi đi làm về? Giải pháp đầu tiên đương nhiên là tìm người giúp việc nhưng mới ba tháng, chúng tôi đã đổi người đến… bốn người vì đủ thứ lý do. Quá ngán ngẩm, tôi không muốn nhờ đến người giúp việc nữa. Ông bà nội ngoại ở xa, lại già yếu nên cũng không thể nhờ giúp trông cháu được.


Mới mấy tháng phải gửi đi nhà trẻ thì tội cho con quá nhưng tôi không còn cách nào khác. Rồi lại phải thuê người mỗi ngày đón cháu về, chơi với cháu cho đến khi tôi về. Nhưng, người này cũng bữa đực bữa cái nên cuối cùng tôi và chồng phải thay phiên về sớm đón con. Công ty tôi quản lý nhân viên rất khó. Việc đón con đương nhiên trở thành trách nhiệm của chồng tôi vì giờ giấc của anh thoáng hơn. Chỉ được vài hôm là anh bắt đầu càm ràm. Công việc của anh thường xuyên di chuyển, giao tiếp, có hôm phải làm đến tối cho kịp hợp đồng, chưa kể thỉnh thoảng bạn bè rủ lai rai mà phải từ chối vì… về giữ con thì đúng là khó chịu vô cùng. Đàn ông mà! Biết vậy nên tôi luôn tìm cách “bù đắp” cho chồng dù bản thân cũng chẳng sung sướng gì khi vừa làm việc vừa căng thẳng chuyện hôm nay ai đón con, hay về tới nhà là phải “xáp lá cà” với đống chén bát, cơm nước và một thằng bé con cứ mè nheo đòi mẹ ẵm.
Ngày nào cũng vậy, chồng đã ngáy khò khò mà tôi vẫn chưa yên vì phải cho con bú đêm hoặc dỗ con vì thằng bé khó ngủ. Sáng ra, khi chồng vươn vai sảng khoái sau một giấc ngủ ngon để bắt đầu một ngày mới thì tóc tai tôi vẫn rối bù, mặt mũi hốc hác, vật vờ sau một đêm “tỉnh” nhiều hơn “mộng”. Người tôi thường xuyên mệt mỏi, chẳng còn chút hứng thú với bất kỳ điều gì, hậu quả của sự vất vả và căng thẳng kéo dài.

Nhiều lúc tôi thấy có gì đó ấm ức trong lòng, như mình đang phải chịu một sự bất công. Nhưng ai bất công với tôi? Nói ra với chồng là dịp để anh khẳng định lại mong muốn: Vợ nghỉ việc cho đỡ vất vả, con cái được chăm sóc tốt hơn, anh cũng an tâm lo sự nghiệp. Thu nhập không phải là lý do khiến tôi phải đi làm nhưng nghĩ đến chuyện ở nhà nuôi con, tôi thấy sợ. Bốn tháng nghỉ sinh đủ để tay tôi lọng cọng khi gõ lại bàn phím máy tính; đủ để đầu óc tôi mụ mị, chậm chạp hơn trước những công thức tính toán trên excel, tâm lý tôi cũng bắt đầu ù lì khi ngại di chuyển, thay đổi...
Dù biết bây giờ ở nhà người ta vẫn có thể tự “refresh” bản thân bằng cách cập nhật thông tin trên báo chí, internet và biết nuôi con là một thiên chức cao quý của người phụ nữ, nhưng tôi vẫn thấy bất ổn khi hình dung tương lai mình sẽ phải chỉ loay hoay với chợ búa, nhà cửa, con cái…
Nhưng, đợi đến khi con đi học ổn định cũng phải mất ít nhất vài năm nữa, lúc đó biết có còn cơ hội cho tôi quay lại với công việc? Các công ty bây giờ chỉ cần nhân viên trẻ, năng động, có nhiều thời gian cho công việc trong khi ở tuổi xấp xỉ 40 (chúng tôi có con trễ), nếu phải bắt đầu lại, cánh cửa nào sẽ dành cho tôi khi năng lực lẫn ngoại hình chỉ thuộc loại trung bình? Ấy là chúng tôi mới có một con.

Nhiều đêm tôi không ngủ được với những câu hỏi ấy. Chồng tôi chắc chắn sẽ không “hy sinh” rồi. Anh và con cần tôi, nhưng tôi lại không muốn làm một “cái bóng bên chồng”. Tôi phải làm sao để vẹn cả đôi đường, để không phải chọn: đi làm hay ở nhà?

monmon420

Đánh giá tốt! : 0

Dragon
Tổng số bài gửi : 23
Birthday : 18/01/1989
Tuổi : 28
Địa chỉ: : Hà Nội
Điện thoại: : 0988888888
Comments : Bình luận của khách hàng về người này
Điểm : 11674
Ngày đăng ký : 13/04/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết